Trung
cộng đã cam kết với nước Anh khi được trao trả Hồng kông cho Hoa lục
năm 1997 là họ sẽ áp dụng quy chế “Nhất Quốc Lưỡng Chế”. Nghĩa là chủ
quyền Hồng kông thuộc về nhà nước Trung hoa Cộng sản, nhưng vẫn để cho
người dân Hồng kông được sống trong chế độ có nhiều quyền tự do cá nhân.
Còn đối với Việt nam, thì ngay từ ngày
đảng Việt cộng quay đầu thần phục Trung cộng năm 1991, thì kể như đã nằm
trong quy chế “Nhất Chế Lưỡng Quốc”. Cả hai nước đều chung một chế độ
cộng sản đã phá sản, cùng đường, bí lối, đang mò mẫm chạy theo tư bản,
với quán tính chính trị độc đảng, độc tài, toàn trị, bưng bít thông tin,
đàn áp dân chúng, dối gạt dư luận, lật lọng quốc tế, kết bè lập thế
quốc tế, bằng những đòn phép hiểm độc, quỷ quyệt của thứ mưu sĩ rất ư là
truyền thống Tầu.
Cũng từ đó Trung cộng trở thành người thầy của Việt
cộng. Luôn luôn hướng dẫn Việt cộng trên trường quốc tế, và sử dụng việc
bắt các nhân vật đối lập ‘làm con tin’ để trao đổi với những đòi hỏi
gay gắt của quốc tế. Chính vì vậy, khi Mỹ định cho Việt nam hưởng quy
chế thương mại bình thường vĩnh viễn – PNTR – trước Trung cộng, nhưng
Việt cộng không dám nhận, phải nhường cho quan thầy đi trước, tạo cơ hội
cho Trung cộng đón được vốn đầu tư quốc tế ồ ạt đổ vào, đẩy nền kinh tế
lạc hậu của Tầu tiến lên vượt bậc. Từ năm 1999 đến nay đã trở thành
cường quốc kinh tế thứ Nhì sau Mỹ.
Thực ra thì bản chất Trung cộng vốn là
một Đại Đế Quốc, từ Mao Trạch Đông tới những kẻ kế nghiệp chỉ lợi dụng
chủ nghiã Cộng sản để củng cố đảng quyền, thống trị dân và tạo thế quốc
tế. Lúc Liên xô còn ảnh hưởng lớn trên thế giới thì chịu đứng sau Liên
xô. Đến khi Mao Trạch Đông ngầm bắt tay được với Mỹ, thì quay lại chống
Liên xô để đoạt danh nghĩa làm chủ Quốc Tế Cộng Sản. Khi Liên xô sụp đổ,
Đặng Tiểu Bình chỉ còn dùng vỏ bọc cộng sản để thực hiện chế độ “Tư Bản
Nhà Nước” do đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo. Tuy tham nhũng ở Trung
cộng không ít hơn ở Việt nam, nhưng họ đều có chung một lý tưởng là cha
truyền con nối quyết xây dựng nước Trung hoa trở thành một Đại Đế Quốc
thống trị thế giới. Trong khi đó Việt cộng vẫn kiên trì tiến lên Xã Hội
Chủ Nghĩa Mác-Lê-Hồ không tưởng, với lập luận về “thời kỳ quá độ lên chủ
nghĩa xã hội, rồi đưa ra khẩu hiệu ‘đầu voi đuôi chuột’: “Làm Kinh Tế
Thị Trường Theo Định Hướng Xã Hội Chủ nghĩa, Lấy Công Ty Quốc Doanh Làm
Chủ Đạo”. Nay các công ty quốc doanh đang thi nhau phá sản, làm cho nhà
nước phải mang nợ ngập đầu, các đảng viên chủ công ty và các lãnh đạo
đảng thi nhau tham nhũng, trở thành đại gia tư bản đỏ. Còn dân thì
nghèo, nước thì yếu, đảng thì hèn, lãnh đạo thì ngu dốt, cứ bị Trung
cộng đòi nợ “ tình nghĩa cộng sản quốc tế giúp nhau” để giết dân Việt
mình, tàn phá đất nước Việt mình, rồi từng bước đi sâu vào Mưu Lược Hán
Hoá Việt Nam của Bắc kinh. Dù rằng Hoa kỳ và các nước dân chủ cố sức kéo
lại, mà bọn cầm đầu Việt cộng vẩn cắm đầu đi tới.
Chuyến viếng thăm Trung cộng ngày
11/10/2011 của Nguyễn Phú Trọng tổng bí thư Việt cộng, để cùng với Hồ
Cẩm Đào tổng bí thứ kiêm chủ tịch nước Trung cộng, chứng kiến việc hai
bên ký những văn kiện đầy những chữ nghĩa mơ hồ, mập mờ, và lời khuyên,
không bên nào trực tiếp nhận chủ quyền ở các quần đảo Hoàng sa, Trường
sa đang tranh chấp.
Hồ Cẩm Đào nói: “Lãnh đạo hai nước nên duy trì đối
thoại thông tin và đàm phán về các vấn đề và đưa ra hướng dẫn kịp thời
từ tầm nhìn chính trị và chiến lược để có xử lý phù hợp. Cả hai phiá
không nên lập tức hành động làm phức tạp hóa tranh chấp, nhưng thay vào
đó, nên bình tĩnh và xây dựng để tránh ảnh hưởng quan hệ giữa hai nước
và hai bên, cũng như ảnh hưởng tới hoà bình và ổn định trên Biển Đông”.
Nguyễn Phú Trọng đáp lời: “Các vấn đề trên biển chỉ là một phần trong
mối quan hệ Việt-Trung. Bất cứ xử lý không phù hợp nào đều ảnh hưởng đến
quan hệ song phương nói chung. Phiá Việt nam sẽ duy trì liên lạc trực
tiếp với các lãnh đạo Trung quốc về cách giải quyết thích hợp và hướng
dẫn kịp thời những vấn đề trên biển”.
Đúng, vấn đề trên biển chỉ là phần nhỏ.
Phần chính là 9 điểm do Báo Điện Tử Đảng Cộng Sản Việt Nam loan tải, đó
mới là sự định hướng của Việt-Trung đi từ “Nhất Chế Lưỡng Quốc” đến
“Nhất Quốc Nhất Chế”. Mà trên đài truyền hình VTV1, trong bản tin thời
sự về việc Nguyễn Phú Trọng sang Tầu, vào lúc 19 giờ hôm thứ Sáu
14/10/11 trên phông nền, đã xuất hiện hình lá cờ Trung cộng có 5 ngôi
sao nhỏ vây quanh 1 ngôi sao lớn. Cờ Trung cộng trước nay chỉ có 4 ngôi
sao nhỏ tiêu biểu cho các dân tộc mất nước với Tầu là Mãn, Mông, Hồi,
Tạng. Phải chăng đài truyền hình trung ương của Việt cộng đã nhìn nhận
sau chuyến triều kiến Bắc kinh của Nguyễn Phú Trọng, Việt nam đã chính
thức là một ngôi sao nhỏ thứ 5 trong lá cờ Trung cộng, để mau mau trở
thành “Nhất Quốc Nhất Chế” cho Việt cộng khỏi sợ mất chính quyền vì tiến
trình Dân Chủ Hóa Việt nam.
Vậy, những cố gắng của Hoa kỳ từ 16 năm
nay, nào là tích cực nhập nội Việt nam, và ra sức vận động các nước
Ấn-Nhật-Úc và cả EU nữa vào Việt nam và Biển Đông, nhằm hỗ trợ các nước
Đông Nam Á, dân chủ hoá chế độ, phát triển kinh tế, để ngăn “Bành Trướng
Trung cộng” là công dã tràng sao? Không thể như thế được! Nữ ngoại
trưởng Mỹ, Hillary Clinton vừa đưa ra một bài viết dài khẳng định cam
kết của Washington với Châu Á Thái Bình Dương.
Bài viết có tựa: “Thế kỷ
Thái Bình Dương của Hoa kỳ”. Với nội dung: “Châu Á Thái Bình Dương trải
dài Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương với gần một nửa dân số trên thế giới,
đã trở thành động lực chính của chính trị toàn cầu”. “Vào lúc khu vực
này đang xây dựng cơ cấu kinh tế và an ninh chín chắn hơn, để thúc đẩy
sự ổn định và thịnh vượng, cam kết của Hoa kỳ tại đây hết sức cần
thiết”. “Nó giúp xây dựng cơ cấu đó và giúp Hoa kỳ giữ vai trò lãnh đạo
nhiều năm trong thế kỷ này, cũng như cam kết hậu Thế Chiến II với việc
quan hệ và xây dựng định chế xuyên Đại Tây Dương, mang tính chiến lược
lâu dài đem lại kết quả to lớn hơn nhiều so với đầu tư ban đầu và vẫn
tiếp tục như vậy”.
Bà nhắc với dân Mỹ: “Chúng ta là cường quốc duy nhất
với mạng lưới liên minh mạnh mẽ trong khu vực,nhưng không tham vọng lãnh
thổ, trong khi có lịch sử phụng sự ích lợi chung”.
Bài viết phản ảnh
truyền thống “nhìn ra quốc tế vì ích lợi chung của Mỹ”. Nó đã được
chuyển thành chiến lược chống lại với các thế lực hung bạo quốc tế, khởi
đi từ 70 năm trước, khi Mỹ can dự vào Thế Chiến II với chiến lược toàn
cầu dài hạn của Hoa kỳ như ở công đoạn 1 là: “Liên minh với Thực dân và
Cộng sản diệt Phát xít”. Công đoạn 2 là: “Dùng Cộng sản chống Thực dân”
qua chiến tranh Việt-Pháp . Công đoạn 3 là: “Dùng Cộng sản diệt Cộng
sản”. xuất phát điểm cũng ở Việt nam. Công đoạn 4 là: “Chống Khủng Bố
Toàn Cầu”. Công đoạn này xuất hiện ngoài dự trù của chiến lược Mỹ. Công
đoạn 5 là: “Xây dựng phòng tuyến Dân chủ ngăn Bành trướng”. Những công
đoạn chiến lược toàn cầu của Mỹ đều đạt thắng lợi. Chẳng lẽ công đoạn
‘ngăn bành trướng’ này lại không thành công hay sao?