"Hèn mà còn nhận ra mình là thằng hèn, là hèn tử tế. Hèn mà ngậm miệng ăn tiền là hèn nhơ bẩn.
Hèn mà ngậm máu phun người là hèn bất nhân. Hèn bán đất bán nước thì trời tru đất diệt"
(Phạm Chuyên)

Freitag, 16. Dezember 2011

Nạn 'bắt cóc Nhà Nước'?


Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ
Hình: Reuters 
 
Ngày 4/12/2011 vừa qua tại Hà Nội đã diễn ra một cuộc họp được các báo chính thức mô tả là rất quan trọng của một tổ chức mang tên là Ban Chỉ đạo Trung ương Cải cách Tư pháp (CDTUCCTP). Đây là cuộc họp thứ 2 của Ban này, do ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước kiêm Trưởng ban chủ tọa.


Tham dự cuộc họp có Chánh án Tòa án Nhân dân tối cao Trương Hòa Bình - một viên tướng mặc áo quan tòa - và Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Nguyễn Hòa Bình.

Cuộc họp bàn về việc triển khai cuộc cải cách nền tư pháp, xác định chương trình cải cách tư pháp trong 5 năm tới 2011-2016, cải cách các chính sách về luật pháp và nền nếp tố tụng cũng như việc đào tạo cán bộ chuyên ngành tư pháp. Tại cuộc họp đã giới thiệu Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc làm phó ban CDTUCCTP.

Ai quan tâm đến nền tư pháp của nước nhà cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi được tin này. Vì ai tôn trọng sự thật cũng có thể thấy tư pháp là lĩnh vực yếu kém rõ rệt nhất trong chế độ độc đảng, cần được cải cách tận gốc để xây dựng một chế độ pháp quyền chân chính.
Không có gì phi lý và phi pháp hơn là một chế độ bỏ tù nhiều trí thức lương thiện như Cù Huy Hà Vũ, như Trần Huỳnh Duy Thức… trong khi đó lại bảo vệ bênh che cho vô vàn “bầy sâu tham nhũng”, theo cách gọi của chính ông Trương Tấn Sang. Chỉ một thí dụ nhỏ như viên Đại tá công an Lương Ngọc Anh đã bị phía tòa án Úc chỉ rõ tội ăn hối lộ hàng chục triệu đôla vẫn cứ ung dung sống ngoài pháp luật, mặc dù Luật phòng chống tham nhũng có ghi rõ phải khẩn trương hợp tác với các nước khi vụ án có nhân tố nước ngoài.
Tại sao lại tuyên án tù nặng nề cho anh Trần Hùynh Duy Thức đến 16 năm tù giam và 5 năm quản chế, khi anh Thức tỏ ra là một nhà trí thức kiêm một nhà kinh tế - kinh doanh có tài năng và tâm huyết rất đặc biệt. Xin mời các bạn và các nhân vật cầm quyền hãy đọc tài liệu Con đường Việt Nam trên mạng Dòng sông xanh của Trần Đông Chấn (bí danh của anh Thức).

Thư của cụ Trần Văn Huỳnh, thân sinh anh Thức, về vụ án và bài viết Ngôi sao bị nhốt của anh Nguyễn Thanh Giang cũng nói lên con người Trần Huỳng Duy Thức thật là một nhân tài mà đất nước đang rất cần. Phải chăng Bộ Chính trị CS đã rắp tâm trừng phạt nặng một trí thức trẻ đã dám vạch trần nền kinh tế - tài chính đầy nguy cơ và lột tả khá rõ nét “nhóm lợi ích” là đặc trưng của tệ mafia CS thời hiện tại. Một kiểu trả thù để bịt mồm một tiếng nói chân thật, vì quá chân thật, lại có lập luận khoa học chặt chẽ nên cực kỳ nguy hiểm cho họ.

Đây là một kiểu «bắt cóc» thâm độc. Gần đây người dân lương thiện lại có một nỗi lo bị Nhà nước «bắt cóc» thật sự bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Đó là trường hợp anh Nguyễn Văn Hải, tức Điếu Cày. Anh đã mãn hạn tù, nhưng vẫn chưa được tự do. Anh vẫn ở trong tù nhưng không có án.

Luật nói rõ không ai bị coi là có tội khi chưa bị tòa tuyên án qua một cuộc xử án công minh.
Gia đình anh, chị Dương Thị Tân gửi hàng chục đơn để hỏi tin, xin thăm nuôi, đều không có hồi âm. Có tin anh bị cụt tay, bị ốm nặng, thậm chí đã chết, không một ai biết ra sao cả. Anh bị biệt tăm biệt tích. Chỉ có nhà nước biết, ngành công an biết. Đây cũng là một kiểu «bắt cóc».

Xin hỏi các vị trong Ban CDTUCCTP có biết chuyện này hay không? Và quý vị trả lời ra sao cho công luận? Sao mạng công dân bị rẻ rúng vậy?

Và hơn một tuần nay chị Bùi Thị Minh Hằng bị bắt ở Sài Gòn, có tin chị đã được giải ra Hà Nội, nhưng không ai biết chị ở đâu. Con trai chị đi gõ các cửa, đều vô hiệu. Chị bị Nhà nước này «bắt cóc» chỉ vì chị hết mực yêu nước mình, thương dân mình, chị khắc ở 2 vai 4 chữ: Thù Nhà Nợ Nước; chị hét to: Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam.

Và còn bao nhiên chiến sỹ dân chủ, người theo đạo Công giáo, Tin lành, Cao đài, Hòa hảo…tỏ rõ tinh thần yêu nước chống bành trướng, đột nhiên biến mất, đều là nạn nhân của một kiểu tội ác mới, một kiểu khủng bố mới, xin tạm gọi là nạn “khủng bố nhà nước”, nạn “bắt cóc nhà nước”, với cái nghĩa là khủng bố, bắt cóc do nhà nước thực hiện đối với công dân nước mình.

Có ở nơi nào, nước nào lại có những chuyện kỳ quái, trái khoáy như thế này. Từ điển tư pháp quốc tế chắc rồi sẽ có thêm một cụm từ mới : “bắt cóc Nhà nước”.

Trong hiến pháp, nghĩa vụ đầu tiên của Nhà nước là bảo vệ cuộc sống bình an của mọi công dân. Nay họ làm điều trái ngược, đi khủng bố dân, đi «bắt cóc» công dân mình, đem cất dấu ở đâu không ai được biết, thì Nhà nước CHXHCN Việt Nam đã tự làm mất chính danh, làm mất hết uy danh trước nhân dân và thế giới vậy.